Mạc Sương

Mạc Sương

Chuyên sĩ, lẽ đặc sản vùng, miền quê hương!
 
Trang ChínhTrang Chính  ..  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Đăng ký thành viên để hiển thị
các nội dung trong diễn đàn...
Chưa Thành viên:

Thành viên:


Latest topics
» cụ thể là chép vào thư mục này
by macsuong 1/11/2017, 10:55 am

» Địa chỉ facebook
by macsuong 1/11/2017, 10:45 am

» Các trích nướng loại 1
by macsuong 8/2/2017, 2:18 pm

» Cá thu loại 1
by macsuong 8/2/2017, 1:47 pm

» Đặc Sản quê Hương Xứ Nghệ
by macsuong 8/2/2017, 11:03 am

» Cảnh sát biển Việt Nam theo dõi Hải Dương-981 vào Biển Đông
by macsuong 29/12/2015, 3:52 pm

» File word bị lội "This error message can appear if the document you are
by ngoctram.nhim 19/7/2015, 10:02 pm

» Những câu châm ngôn cuộc sống ý nghĩa
by macsuong 11/11/2014, 11:29 am

» SẢN PHẨM MỚI 10/2014
by bimbip 4/10/2014, 8:17 pm

» Bảng báo giá sản phẩm mỹ nghệ
by macsuong 30/5/2014, 4:31 pm

» Cảm ơn Trung Quốc vì đưa giàn khoan đến thềm lục địa Việt Nam và sau đó...
by macsuong 9/5/2014, 10:16 am

» TẠI SAO TÔI KHÔNG VÀO ĐƯỢC DIỄN ĐÀN?
by gacon 3/12/2013, 9:46 pm

» .....CHÚC MỪNG....
by gacon 3/12/2013, 9:43 pm

» Tạo chương trình khởi động cùng window 7
by macsuong 23/10/2013, 11:01 am

» Nồi cơm khổng tử
by macsuong 26/9/2013, 9:51 pm

» OsMonitor phần mềm giám sát mạng LAN (phần mềm giám sát mạng nội bộ, mạng văn phòng)
by piaorou86 30/3/2013, 11:39 pm

» PGS Văn Như Cương: Tôi nuôi lợn, tại sao cấm tôi?
by ubuntu 23/1/2013, 12:42 pm

» Sự thật về ngày tận thế năm 2012
by macsuong 9/12/2012, 8:54 pm

» Nhân loại từng trải qua bao nhiêu Ngày Tận thế trong lịch sử?
by macsuong 9/12/2012, 8:30 pm

» Bài thơ thêm một (Trần Hòa Bình)
by bimbip 6/11/2012, 10:29 am

Top posters
macsuong
 
ubuntu
 
bimbip
 
gacon
 
hero
 
dongnaitimban
 
bonghongcaiao
 
tuquynh
 
nghean
 
kytet
 

Share | 
 

 Khi đọc xong bài này tôi đã khóc!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ubuntu
.
.



Bài gửiTiêu đề: Khi đọc xong bài này tôi đã khóc!   31/5/2011, 9:03 am

Túi gạo của Mẹ
20.05.2011 19:03





[You must be registered and logged in to see this link.]

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này,nhưng dường như,nỗi
cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ.Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến
trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ.Cha qua
đời vì cơn bạo bệnh.Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người
chồng,người cha vắn số.




Người mẹ góa bụa ở vậy,chị quyết không đi bước nữa.Chị biết, bây giờ
chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình.Chị cặm cụi,chăm chỉ gieo
trồng trên thửa ruộng chật hẹp,tài sản quý giá nhất của hai mẹ con
chị.Ngày qua ngày,năm nối năm,những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu
học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn
lên,ngoan ngoãn,học hành giỏi giang,nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.


Học hết cấp hai,cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành
phố.Gánh nặng lại oàn lên vai người mẹ.Thế nhưng không may thay,khi giấy
báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh.Căn bệnh
quái ác làm chị liệt nửa chi dưới.Vốn là lao động chính của gia đình
,giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm
nông.Cậu bé vốn hiểu chuyện,thương mẹ vất vả,cậu xin nghỉ học:


- Mẹ này,con nghỉ học thôi,ở nhà làm ruộng thay mẹ.Đi học,tiền đâu
mà đóng học phí,tiền sinh hoạt phí,lại còn một tháng nộp 15 cân gạo
nữa,nhà mình biết lấy đâu ra.


- Có thế nào con cũng không được bỏ học.Con là niềm tự hào của
mẹ.Chỉ cần con chăm chỉ học hành,còn những việc khác,con không phải bận
tâm.


Hai mẹ con tranh luận rất lâu,cậu kiên quyết không đi học nữa vì
không muốn mẹ mình khổ.Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm.Phải đến khi
nóng nảy quá không kiềm chế được ,mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào
má,cậu mới sững người lại.Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai
mười sáu tuổi.Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nỡ…


Nghe mẹ,cậu khăn gói vào trường nhập học.Lòng cậu nặng trĩu.Người mẹ đứng lặng hồi lâu,nhìn bóng con trai khuất dần…


Ít lâu sau,có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa,chân thấp chân cao
đến phòng giáo vụ.Chị nộp gạo cho con trai.Chị là người đến muộn
nhất.Đặt bao gạo xuống đất,chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép
đi vào.

Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị,nói:


-Chị đặt lên cân đi.Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.


Chị cẩn thận tháo túi.


Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại,giọng lạnh băng:


-Thật chẳng biết nên nói thế nào.Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh
cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn.Đấy,chị xem.Gạo
của chị lẫn lộn đủ thứ,vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh
đỏ,cả cám gạo nữa,đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi,gạo thế này,chúng tôi
làm sao mà nấu cho các em ăn được. _ Thầy vừa nói vừa lắc đầu.


-Nhận vào. _ Thầy nói ,không ngẩng đầu lên,đánh dấu vào bảng tên của học sinh.


Mặt người mẹ đỏ ửng lên.Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:


-Tôi có 5 đồng,thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?


-Thôi,chị cầm lấy để đi đường uống nước. _ Thầy nói và vẫn không
ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay,khổ sở,mặt đỏ
ửng lên,chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào.Chị chào thầy rồi
lại bước thấp bước cao ra về.


~*~


Đầu tháng sau,chị lại đến nộp gạo cho con trai.Thầy lại mở túi gạo
ra kiểm tra rồi lại cau mày,lắc đầu.Thầy có vẻ lạnh lùng ,ác cảm:


- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo
gì,chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra,đừng trộn chung như
thế này.Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị
nghĩ thử xem,với loại gạo hổ lốn thế này,liệu chúng tôi có thể nấu cơm
chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?


- Thầy thông cảm.Thầy nhận cho,ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.


- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể
trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng
tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.


Người mẹ im bặt,mặt chị trở nên trắng bệch,nhợt nhạt.Chị lí nhí cảm
ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp,bước cao ra về.Dáng chị liêu xiêu,đổ
vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

~*~


Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo.Chị lại đến.Vẫn dáng đi
xiêu vẹo,mồ hôi mướt mải trên trán,ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ.Bao
gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra.Lần này,nét giận dữ in hằn
trên mặt thầy.Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy
nhớ:


- Tôi đã nói với chị thế nào.Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị
nữa.Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này.Chị mang về
đi.Tôi không nhận !


Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất.Dường như bao nỗi ấm ức,đau khổ
va bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát.Chị khóc.Hai hàng
nước mắt nóng hổi,chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và
cùng quẫn.Có lẽ,chị khóc vì tủi thân và xấu hổ.Khóc vì lực bất tòng tâm.


Thầy Hùng kinh ngạc,không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.

Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng.Một bên chân quắt queo lại


- Thưa với thầy,gạo này là do tôi... Tôi đi ăn xin,gom góp lại bao
ngày mới có được.Chẳng giấu gì thầy,chân cẳng tôi thế này,tôi làm ruộng
thế nào được nữa.Cháu nó sớm hiểu chuyện,đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm
ruộng.Thế nhưng tôi kiên quyết không cho,kiên quyết không để con tôi
thất học.Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này.Nhà chỉ có hai mẹ
con,cha cháu mất sớm... Thầy thương tình,thầy nhận giúp cho.Không nộp
gạo,con tôi thất học mất !





Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế.Trời còn tờ mờ,khi xóm
làng còn chưa thức giấc,chị lặng lẽ chống gậy,lê mình rời khỏi thôn.Chị
đi khắp hang cùng,ngõ hẻm xóm khác xin gạo.Đi mãi đến tối mịt mới âm
thầm trở về.Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.


Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng.Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên.Giọng thầy nhỏ nhẹ :


- Chị đứng lên đi,người mẹ trẻ ! chị làm tôi thực sự bất ngờ.Tôi đã
có lời không phải với chị.Thôi thế này,tôi nhận.Tôi sẽ thong báo với
trường về hoàn cảnh của em học sinh này,để trường có chế độ học bổng hổ
trợ cho học sinh vượt khó.


Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt.Chị gần như chắp tay lạy thầy.Giọng chị van lơn:


- Xin thầy.Tôi có thể lo cho cháu,dù không đủ đầy như các bạn nhưng
tôi lo được.Khổ mấy,vất vả mấy tôi cũng chịu được.Chỉ xin thầy đừng cho
cháu hay chuyện này.Đây là bí mật của tôi,mong thầy giữ kín giùm cho.


Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn,đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc,liêu xiêu ra về.

Lòng thầy xót xa.


Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng.Ban giám
hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối.Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí
và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này.Ngoài
ra,học lực của cậu rất khá,đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.


Cuối cấp,cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của
trường.Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của thủ đô.Trong
buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú,khi tên cậu được xướng lên đầu
tiên,mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất,mỉm cười sung sướng.


Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy,có ba bao tải dứa sù sì
được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng,nơi mọi người có thể dể
dàng nhìn thấy nhất.Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ
gì.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy,thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.

Cả trường lặng đi vì xúc động.Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng
phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra.Đó là ba bao gạo mà người mẹ với
đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.


Thầy nói:


- Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ
yêu con hết mực.Những hạt gạo đáng quý này,Tiền,vàng cũng không thể mua
nổi.Sau đây ,chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.


Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc.Cả trường dồn
mắt về phía người phụ nữ chân chất,quê mùa đang được thầy Hùng dìu tùng
bước khó nhọc bước lên sân khấu.


Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại.Cậu há hốc miệng kinh ngạc.Cậu
không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ
thân yêu của cậu.


- Chúng tôi biết,kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú
nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý.Thế nhưng,chúng tôi cũng mạn
phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng,tấm lòng yêu thương con vô bờ
bến của người mẹ.Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô
cùng.Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này,giáo dục các em
học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống,về tình người và
những nghĩa cử cao đẹp.Hôm nay,một lần nữa chúng ta vinh danh những
người cha,người mẹ đã cống hiến,hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…


Giọng thầy hiệu trưởng đều đều,ấm áp và hết sức xúc động.Tai cậu ù
đi,cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước.Mẹ cậu đứng đó,gầy
gò,khắc khổ,mái tóc đã sớm điểm bạc,mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc
và ánh mắt ấm áp,yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu
mến.


Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông.Run run
vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình.Với chị,đơn
giản,tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con
trai.Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.


Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy,chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:


- Mẹ ơi ! Mẹ của con…


Linh Đan (dịch từ truyện ngắn khuyết danh
Về Đầu Trang Go down
 
Khi đọc xong bài này tôi đã khóc!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Mạc Sương :: VĂN HÓA-GIÁO DỤC :: ĐỌC SÁCH-TÀI LIỆU :: Truyện-
Chuyển đến